FROM UP ON POPPY HILL – NGỌN ĐỒI HOA HỒNG ANH: HƠN CẢ MỘT CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU TUỔI TRẺ

Link Video:

Là một bộ phim đến từ xưởng sản xuất Ghibli nổi tiếng, “Ngọn đồi hoa Hồng Anh”  ắt hẳn là một sự lựa chọn tốt nhất cho những ai đang muốn xem một bộ phim đẹp cả phần hình lẫn nội dung.

Tình yêu tuổi học trò luôn là chủ đề khiến chúng phải nao nức mỗi khi bật màn hình lên xem. “Ngọn đồi hoa hồng anh” tác phẩm hiếm hoi của nhà Ghibli nói về đề tài ấy. Được thực hiện bởi Miyazaki Gorō, con trai của nhà làm phim huyền thoại Miyazaki Hayao. Xuyên suốt chủ đề chính của film chính là mối tình giữa Umi và Shun, một mối tình vừa đẹp nhưng cũng vừa hết sức phức tạp. 

Ngay từ đầu, đây đã là mốt thách thức hết sức to lớn với Miyazaki Gorō, người con trai đáng thương phải gánh chịu cho mình một áp lực vô hình từ người cha Miyazaki Hayao, người vốn đã thổi hồn sức sống vào các tác phẩm gắn liền với tuổi thơ chúng ta như: Vùng đất linh hồn, lâu đài của pháp sư Howl, hàng xóm tôi là Totoro,.. Mọi người đều kỳ vọng rằng anh chính là Hayao thứ hai, và chính sự kỳ vọng đó đã đè lên vai anh một gánh nặng rất lớn. Cho tới khi tác phẩm đầu tay của anh là Tales from Earthsea ra mắt công chúng, dù được mọi người đón nhận nhiệt tình và thành công về mặt doanh thu, nhưng đó lại là một sự thất bại khi tác phẩm nhận được rất nhiều lời chê bai đến từ các nhà phê bình. Và khi anh quyết định thực hiện tác phẩm thứ hai của mình, nhưng lần này đã anh không một mình khi đã có sự trợ giúp đến từ người cha của anh, Miyazaki Hayao. Và sự kết hợp cha con độc nhất vô nhị này đã dẫn đến sự ra đời một trong những tác phẩm mà theo mình đánh giá là rất đáng xem của nhà Ghibli, Ngọn đồi hoa hồng anh (From up on the poppy hill).

Đây là một bộ phim Nhật Bản có doanh thu cao nhất năm 2011 với số tiền thu về là 4,46 tỷ Yên. Nếu các bạn chưa xem  Ngọn đồi hoa hồng anh, hãy thưởng thức bộ phim ngay đi. Còn nếu như đã xem bộ phim này rồi hoặc không quan tâm đến spoiler.Chúng ta bắt đầu bước vào bức tranh tuổi trẻ này thôi!

 Nội dung chính

Bối cảnh bộ phim diễn ra vào những năm 1963, tại thành phố cảng Yokohama, gần Tokyo. Bộ phim xoay quanh 2 nhân vật chính Umi và Shun. Umi là một cô gái 16 tuổi, nghị lực và can đảm. Cô sống với bà nội và hai em nhỏ trong tòa nhà của gia đình, một bệnh viện cũ đã được cải tạo để trở thành nhà trọ dành cho vài nữ sinh. Công việc hàng ngày của Umi là nấu nướng, dọn dẹp, chăm sóc các em và điều hành tòa nhà trong lúc mẹ cô ở Mỹ. Tòa nhà nằm trên ngọn đồi Kokuriko. Hàng ngày, để tưởng nhớ cha mình, người là một thuyền trưởng đã hy sinh trong cuộc chiến tranh Triều Tiên, cứ mỗi sáng cô lại kéo những lá cờ hiệu có màu sắc mang thông điệp cầu chúc sự thượng lộ bình an cho mỗi chuyến tàu.

Kazama Shun – một nam sinh cùng trường với Umi, cậu được xem là người hùng bởi một pha biểu diễn mạo hiểm để thu hút sự quan tâm cho tờ báo trường – câu lạc bộ mà cậu tham gia sau giờ học. Vì muốn có được chữ ký của Shun, Sora – em gái Umi đã nhờ chị mình cùng đến Quartier Latin. Đây là một tòa nhà rất cổ kính và cũng là nơi diễn ra những sự kiện lịch sử và đầy ắp những kỷ niệm của câu lạc bộ . Tại đây, Umi chứng kiến cảnh Shun cùng những người bạn dồn hết tâm huyết để giữ lại tòa nhà trước nguy cơ bị tháo dỡ. Nhận thấy sự xập xệ, cũ kĩ của tòa nhà, Umi nảy ra sáng kiến kêu gọi các cô gái đến để cùng nhau dọn dẹp, làm mới lại nó. 

Cả hai dần trở nên thân thiết giúp đỡ nhau trong mọi việc. Để rồi một ngày trong một buổi gặp mặt tại căn nhà trên đỉnh đồi, họ lại vô tình phát hiện ra mình có chung huyết thống. Khi Shun tránh mặt Umi, sau khi gặng hỏi, Umi cũng phát hiện ra 2 người là anh em ruột.

Cả 2 quyết định giấu đi tình cảm của mình và tiếp tục làm bạn của nhau.Rồi một ngày nọ , khi nắng hãy còn lấp lánh trên bụi cây xanh biếc, mẹ Umi trở về . Cũng là lúc Ryoko tiết lộ cha đẻ của Shun là  Tachibana Hiroshi – người đàn ông thứ 2 trong tấm hình . Năm 1945, Tachibana qua đời trong một tai nạn đắm tàu. Mẹ của Shun đã qua đời sau khi sinh cậu, còn họ hàng thân thích đều đã chết trong đợt Mỹ ném bom nguyên tử xuống Nagasaki. Ryoko không thể nhận nuôi Shun vì lúc đó đang mang thai Umi, và đang là một sinh viên y khoa. Yūichirō làm giấy khai sinh cho Shun dưới tên mình để cậu không phải trở thành trẻ mồ côi trong những năm hậu chiến đầy biến động sau đó. Shun cuối cùng được nhận nuôi bởi cặp vợ chồng Kazama. Sau khi được thuyền trưởng Yoshio xác minh, họ vui mừng … không phải chỉ vì từ giờ sẽ được ở bên nhau & không còn day dứt lo lắng nữa … 

Thành công của phim không những dựa vào nội dung mà còn dựa vào ý nghĩa sâu sắc được lồng ghép tỉ mỉ trong bộ phim.

  1. Hình ảnh những thanh niên trẻ tuổi đầy năng động và nhiệt huyết 

Sự kiện tòa nhà Latin sắp bị tháo dỡ theo chỉ thị chủ tịch quận là một thử thách đối với những sinh viên đang sinh hoạt tại các câu lạc bộ trong tòa nhà này. Những sinh viên trẻ tuổi nhưng vẫn ngày đêm miệt mài cống hiến sức trẻ vào các dự án nghiên cứu, họ học hỏi và trau dồi mọi thứ bên ngoài nhà trường, họ không ngần ngại chọn con đường khó khăn là chống lại chỉ thị để theo đuổi giá trị họ cho là đúng đắn. 

Họ sẵn sàng dồn hết trí lực để cải tạo lại tòa nhà, đó không phải việc của cá nhân mà là công việc chung của một tập thể với biết bao con người hăng say lao động. Họ cố gắng đến phút cuối cùng, chỉ còn chút hy vọng le lói thì những sinh viên nơi đây vẫn nỗ lực tạo ra cơ hội, không dễ dàng buông xuôi. Bộ ba Umi, Shun, Mizunuma cùng nhau đến Tokyo để gặp chủ tịch, kiên nhẫn chờ đợi và dũng cảm khảng khái đề nghị chủ tịch ghé thăm tòa nhà trước khi thực hiện chỉ thị tháo dỡ. 

Những con người trẻ tuổi sát cánh cùng nhau để cứu lấy CLB có thể là hình ảnh ẩn dụ về việc tái sinh đất nước. Cùng với những học sinh, sinh viên khác, họ là hiện thân của nước Nhật tương lai, nhiệt huyết và quyết tâm, hăng hái và lạc quan, tình yêu say đắm và cả những khao khát bồng bột dại khờ của tuổi trẻ đã làm xúc động và truyền cảm hứng cho những người cùng thế hệ đó. /Bộ phim đã tái hiện tinh thần một thời đã giúp thế hệ thời đó đứng lên vực dậy đất nước, hàn gắn vết thương chiến tranh trong quá khứ, bảo vệ và gìn giữ những giá trị truyền thống và dấn thân mạnh mẽ vào công cuộc đổi mới hiện đại hóa đất nước.

“Ngọn đồi hoa hồng anh”  có thể nói là một trong những bộ phim “Nhật” nhất của Ghibli studio. Không chỉ bởi vì không gian phố xá vùng cảng được tái hiện chân thực đến từng chi tiết nhỏ mà còn bởi tinh thần mạnh mẽ, kiên cường ẩn chứa trong tính cách của các nhân vật. Họ là hiện thân của đất nước với lòng quyết tâm, với nhiệt huyết tuổi trẻ và sự lạc quan ở tương lai.

 

  • Bài học lịch sử được đề cao mà không hề sáo rỗng

 

Mọi nỗ lực cố gắng đều xuất phát từ chính suy nghĩ: “… Sẽ không có tương lai cho những người luôn miệng nói về tương lai nhưng lại quên đi quá khứ…” mà Shun nêu lên trong buổi tranh luận giữa các sinh viên. Một chi tiết mình cực kì tâm đắc trong phim là hình ảnh tất cả mọi người cùng trang nghiêm hát vang lên bài quốc ca Nhật Bản, chưa bao giờ không khí tự hào dân tộc lại bùng nổ sâu sắc đến thế, nó len lỏi trong tâm thức của mỗi sinh viên. Mọi thứ mà họ đang tranh đấu dường như đều vì mục đích cao cả là bảo tồn và phát huy những giá trị lịch sử văn hóa.

“ Xoá bỏ cái cũ nghĩa là xoá bỏ về ký ức về quá khứ “

Thực sự câu nói này của Shun, rất đúng đắn. Các bạn hãy luôn nhớ rằng, lịch sử là thứ kết nối giữa tương lai và quá khứ, có quá khứ thì mới có hiện tại và có hiện tại thì mới tương lai. Chính nhờ các bản sắc về văn hoá, các phong tục, các di tích, các ghi chép lịch sử chính là thứ để chúng ta nhìn nhận lại quá khứ của chính đất nước mình và tự đó lấy đó làm bài học để vươn lên sau này.

Kể cả những nữ sinh không tham gia câu lạc bộ trong tòa nhà, vẫn dành thời gian, công sức, tâm huyết để cải tạo lại nó, để mang đến cho tòa nhà Latin một bộ mặt mới, với khát khao mong muốn những giá trị lịch sử được giữ gìn. 

Câu chuyện về nhóm những bạn trẻ cùng đấu tranh để bảo vệ khu nhà CLB cũ với những kỷ niệm thiêng liêng của các thế hệ tiền bối là hình ảnh ẩn dụ cho đất nước Nhật Bản trong công cuộc đổi mới hướng tới sự phát triển nhưng vẫn đấu tranh để gìn giữ những giá trị truyền thống quý báu.Và thông qua những hoạt động này họ đã gặp nhau và dần dần tình cảm giữa họ đã bắt đầu nảy sinh…

 

  • Tình yêu trong sáng, thuần khiết của đôi bạn trẻ

 

     Thật ra Shun hằng ngày vẫn để ý và đáp lại những tín hiệu mà Umi gửi đi cho bố nhưng vì khu vườn của cô khuất tầm nhìn nên bấy lâu nay Umi không hề nhận ra. /Tác giả của bài thơ về cô gái kéo cờ trên đỉnh đồi cũng là do Shun viết cho Umi.

Thiếu nữ, sao em gửi tâm tư lên trời cao?

Gió mang đi mất phải làm sao?

Tâm tư nơi đó nhờ đàn quạ.

Phấp phới cờ bay từ lúc nào?

 

/Ta cảm nhận được sự chân thành và rất đỗi dễ thương trước những rung động đầy tinh tế được lồng ghép. /Cảnh Umi nắm lấy tay cậu trong buổi biểu diễn, cảnh Shun đèo Umi xuống đồi để mua đồ chuẩn bị buổi tối, cảnh cả hai cùng đi về và bàn luận về kì thi sắp tới, /hay đơn giản là cùng im lặng chăm chú hoàn thành xong tờ báo trường, mọi thước phim đều đáng yêu và bình yên nhẹ nhàng. /

.

” Em thích anh – Shun, dù chúng ta chung dòng máu, dù anh có là anh trai của em đi nữa, cảm xúc của em vẫn sẽ không đổi” câu nói của Umi trong phim 

Tình yêu cũng như đóa hoa Hồng Anh vậy , có lúc ngủ yên lặng lẽ , như Umi từng chôn giấu trong lòng … /cũng có lúc thỏa hiệp giữa nỗi đau đớn , nên tiếp tục hay dừng lại …/cũng có thể là mong chờ yên bình , khi sóng yên biển lặng được ở bên nhau … /và có khi đơn giản , được đoàn tụ sau bao ngày xa cách ./ Xa cách vì chiến tranh, xa cách vì trắc trở hoàn cảnh, xa cách vì mặc cảm day dứt … nhưng cuối cùng vẫn sẽ ngọt ngào như giấc ngủ của một đứa trẻ , vẫn gặp được nhau thôi.

 

  • Tình cảm gia đình luôn ấm nồng 

 

Những kí ức về người bố đã mất của Umi vẫn luôn thường trực, bằng chứng là những lá cờ hiệu được cô gửi đi hằng ngày để thông báo cho bố mình ngoài  biển biết đường về nhà,/ cô vẫn yêu bố dù đang nghi ngờ Shun chính là con trai của ông./ Hay người bố nuôi của Shun, ông khẳng định luôn yêu cậu như con trai ruột của mình, sẵn sàng tìm mọi cách để Shun biết được thân phận về người cha đã mất./     

Cả Shun và Umi đều là những đứa trẻ tội nghiệp khi mất đi những ông bố tuyệt vời vì chiến tranh, nhưng vẫn luôn trân trọng và hạnh phúc với gia đình hiện tại mà mình đang có. 

Kết luận  chung 

Ngọn đồi hoa hồng anh, một tác phẩm đến từ Ghibli không bao giờ khiến chúng ta phải thất vọng từ hình ảnh đến âm thanh. Những khung cảnh nên thơ và đầy tính nghệ thuật đã luôn là đặc sản với mỗi chúng ta, những thước phim cảm nhận  về cuộc sống, của những sinh hoạt đời thường ngay từ những phút giây đầu của phim, kết hợp với những giai điệu đến từ nhà soạn nhạc Takebe Satoshi, đã tạo nên bầu không khí vô cùng…bình yên đến lạ thường. 

Hãy xem và cảm nhận những nét đẹp thường nhật trong cuộc sống, thêm yêu và trân quý những giá trị bên mình và không ngừng nỗ lực cống hiến để sống đúng với tuổi trẻ ta đang có.

Dù xây dựng câu chuyện tình cảm giữa hai học sinh trung học theo cách trong sáng, ngọt ngào và mơ hồ nhất, Ngọn đồi hoa Hồng Anh vẫn khiến chúng ta phải tự hỏi rằng, liệu đó có phải là hình mẫu lý tưởng của tình yêu, khi hai người tuy đối lập về tính cách nhưng lại có chung một khao khát?

(Visited 14 times, 1 visits today)